“Quân muốn chọn thần, thần cũng có thể chọn quân.”
“Mang bút mực giấy nghiên đến đây.”
Thái tử trẻ tuổi ra lệnh.
Nội quan nhanh chóng mang đến một chiếc bàn nhỏ và dụng cụ để viết, tiếp đến đích thân mài mực, đồng thời trải giấy bút, dùng thước chặn lại mép giấy, cuối cùng chắp tay với Phạm Chu: “Lý tiên sinh, mời.”
Phạm Chu – người lấy bút danh Lý Hiền không hề nhúc nhích mà chỉ cười nhẹ.
“Điện hạ hiểu lầm rồi.”
Trong điện yên tĩnh, Phạm Chu chậm rãi lên tiếng: “Hôm nay tại hạ đến đây, quả thật là vì đi nhầm cửa cung, tới chỉ để hóng hớt mà thôi. Đã là hóng hớt, dĩ nhiên phải hóng đến cùng mới thỏa mãn. Hầy, còn về viết văn gì đó, tại hạ vừa nhìn thấy giấy mực là đã nhức đầu, từ nhỏ đến lớn, việc khiến tại hạ chán ghét nhất chính là làm văn.”
“Ôi ngại quá, không ngờ lại khiến điện hạ hiểu lầm như vậy, tại hạ chân thành xin lỗi. Tại hạ lập tức đi ngay, không quấy rầy điện hạ nghỉ ngơi nữa.”
Nội quan không khỏi tức giận.
Văn nhân vốn dĩ cao quý, từ khi điện hạ mở phủ chiêu mộ nhân tài đến nay, môn khách đến cung Lan Hinh ứng tuyển phải nói là muôn hình vạn trạng, tính tình quái đản kỳ lạ nào cũng có. Không ít người ỷ bản thân viết được vài bài văn cỏn con là có thể tự nhận mình là danh sĩ thanh cao tao nhã. Song, đây là lần đầu tiên nội quan bắt gặp loại người không biết tốt xấu giống như tên trước mắt.
Đầu tiên là ngủ trong lúc điện hạ đang kiểm tra kiến thức, bất kính với điện hạ, sau đó là nửa đêm nửa hôm chạy đến quấy rầy điện hạ nghỉ ngơi. Thái tử không ngại vất vả, đêm hôm đích thân đến gặp, vậy mà đối phương dám thản nhiên nói rằng mình đi nhầm đường!
Quá mức ngông cuồng tự đại!
Phạm Chu dường như không cảm nhận được ánh mắt tức giận của nội quan, bộ dáng ông vẫn say rượu, tựa hồ còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, ông cầm bầu rượu sắp cạn của mình, loạng choạng bước ra khỏi đại sảnh.
“Phạm Chu, Phạm Sĩ Nguyên.”
Giọng nói trong trẻo phía sau tấm màn đột nhiên vang lên lần nữa.
“Người huyện Tương Dương tỉnh Kinh Châu, sinh vào năm Xương Bình thứ ba, tổ tiên Phạm thị vốn là người gốc Giang Đông, nổi tiếng về tài văn chương, tính tình cởi mở thân thiện, không thích câu nệ tiểu tiết. Năm năm trước, vì có công hiến kế giúp Thái thú Tương Dương dẹp loạn thổ phỉ trên núi Bạch Hổ mà tiếng tăm vang vọng khắp châu quận, sau đó còn dùng tài trí hơn người giúp đỡ hai huyện ở Kinh Châu thoát khỏi lũ lụt, cứu được một nghìn mẫu đất màu mỡ tránh nạn thiên tai, cũng là danh sĩ Tương Dương duy nhất được tiến cử vào triều năm nay.”
Bước chân Phạm Chu khựng lại.
Nội quan cũng tỏ ra kinh ngạc, không thể tin nhìn bóng lưng của Phạm Chu.
Tên say rượu nhếch nhác kiêu ngạo không chút lịch sự này vậy mà là danh sĩ nổi danh khắp Giang Nam, Phạm Chu – Phạm Sĩ Nguyên?!
Phạm Sĩ Nguyên không xuất thân từ danh môn quý tộc, nhưng ông thường tham gia hội Thanh Đàm với những danh sĩ nổi tiếng ở địa phương, gia cảnh cũng xem như khá giả, sao có thể sa cơ thất thế tới mức này!
Lòng Phạm Chu quả thật có hơi bất ngờ.
Lần này ông cải trang phải nói là phá hủy toàn bộ hình tượng, ngay cả mấy học sĩ đồng hương cũng không thể nhận ra, ấy vậy mà vị Thái tử Giang quốc này lại nhìn ra được?
Tuy vậy nhưng sắc mặt Phạm Chu vẫn bình thường, ngữ khí say sưa mơ hồ như cũ, nói: “Phạm Sĩ Nguyên nào? Điện hạ nhận nhầm người rồi.”
Thái tử ngồi sau bức màn không hề xấu hổ.
Ngược lại y chậm rãi nói: “Tiên sinh bảo rằng chỉ tới để hóng hớt, có lẽ, tình huống như vậy thật sự tồn tại. Nhưng cung Lan Hinh không phải là chợ rau, dám ăn mặc như sâu rượu vào đây hóng chuyện, người bình thường e là không có gan làm việc này.”
“Hơn nữa, cho dù trên đời này thật sự có một con sâu rượu lớn gan như vậy thì sau khi bước vào cung cũng không dám giả vờ say ngủ, nửa đêm nửa hôm chạy đến gây chuyện, hết lần này đến lần khác khiêu khích giới hạn của cô.”
Phạm Chu bình tĩnh nói: “Cho dù là vậy, nhưng điện hạ dựa vào đâu mà cho rằng tại hạ là Phạm Sĩ Nguyên mà không phải Trương Sĩ Nguyên hay Lưu Sĩ Nguyên?”
“Bởi vì rượu trong bầu rượu của tiên sinh.”
Lông mày Phạm Chu giật giật.
“Danh sĩ Giang Nam không ai không biết, Phạm Sĩ Nguyên thích uống rượu tía tô, mỗi lần nấu rượu phải cho nửa lá tía tô vào bình để tăng vị hăng.”
“Tuy rượu trong bầu này đã được pha rất nhiều nước trắng, nhưng tiên sinh vẫn theo thói quen cho thêm nửa lá tía tô nhỏ. Vốn dĩ người ngoài không ngửi ra được, nhưng tiên sinh vì cải trang bản thân thành một kẻ nghiện rượu, lúc uống rượu còn cố ý bày ra tư thế ngả ngớn, khiến rượu vương vãi khắp y phục.”
“Xưa nay khứu giác của cô rất nhạy, tiên sinh vừa bước vào cung cô đã ngửi thấy mùi tía tô. Kết hợp với hành vi và cử chỉ ban nãy, không khó để cô nhận ra thân phận của tiên sinh.”
“Cô nói có đúng không?”
Giọng nói của Thái tử trẻ tuổi trong trẻo.
Phạm Chu bật cười.
“Điện hạ phân tích rõ ràng, hiểu rõ từng chi tiết, suy đoán này quả thật không thể chê vào đâu. Tuy nhiên, Phạm Sĩ Nguyên không phải là người duy nhất trên đời này thích uống rượu tía tô, manh mối của điện hạ dường như không thuyết phục cho lắm.”
“Tiên sinh nói chí phải.”
Lần này, giọng nói phía sau tấm màn lại mang theo chút đùa nghịch.
“Sở dĩ cô nhận ra thân phận của tiên sinh không phải vì rượu tía tô hay hành vi ngông cuồng kỳ quặc gì cả, mà là bắt đầu từ hai tháng trước, cô đã sớm phái người theo dõi hành tung của tiên sinh.”
“Cô, ngưỡng mộ tiên sinh đã lâu, sau khi mở phủ, việc đầu tiên cô muốn thực hiện chính là mời tiên sinh đến làm môn khách của cung Lan Hinh.”
Lần này, sắc mặt Phạm Chu cuối cùng cũng có hơi khó coi.
Nói thật lòng, cả vùng đất Giang Nam này có không ít người theo dõi hành tung của ông, nhưng ông không ngờ rằng vị Thái tử Giang quốc lá ngọc cành vàng, cao quý như trăng trên trời lại dùng thủ đoạn này.
Điều quan trọng nhất là, xưa nay con người ông vốn có máu phản nghịch, phàm là những kẻ bám đuôi theo dõi đều bị ông dùng nhiều cách khác nhau đuổi đi. Thái tử Giang quốc phái người đến, vì sao ông không phát giác ra?
Cảm giác này quả thật không dễ chịu chút nào.
Chẳng khác gì một tên hề đang nhảy nhót trước mặt đối phương.
Phạm Chu lạnh mặt: “Điện hạ cho rằng dùng thủ đoạn này là có thể ép buộc danh sĩ khắp thiên hạ gia nhập cung Lan Hinh sao?”
Giang Uẩn trả lời: “Tiên sinh nói sai rồi, từ đầu đến cuối, mục tiêu của cô chỉ có mình tiên sinh.”
Phạm Chu giơ tay áo lên: “Điện hạ dựa vào đâu mà cho rằng, Phạm Sĩ Nguyên nhất định sẽ vào cung Lan Hinh?”
Nội quan lại lần nữa tròn mắt kinh ngạc.
Tên đàn ông trước mắt này vậy mà là Phạm Sĩ Nguyên!
Giang Uẩn nói: “Bởi vì tiên sinh đang muốn chọn một vị minh chủ theo phò tá, khắp Giang Nam này, không còn ai phù hợp với yêu cầu của tiên sinh hơn cô.”
“Cô hiểu rõ hoài bão và chí hướng của tiên sinh, cô cũng bằng lòng cung cấp cho tiên sinh tài nguyên, địa vị, sự tín nhiệm cũng như không gian để tiên sinh phát triển