Nước trái cây?
Mắt hắn nhìn không thấy, nhưng không có nghĩa mũi hắn không nhạy.
Bạc Việt Minh có thể nhận ra Bùi Ý đang nói dối, giữa mày thoảng qua một tia bất đắc dĩ: “Đúng không? Nước trái cây uống ngon sao?”
“…”
Bùi Ý cảm thấy Bạc Việt Minh đang ” trêu chọc ” mình, gương mặt ẩn ẩn có chút nóng.
Chú Khải nhìn thấy bộ dáng làm sai không kêu r3n một tiếng của Bùi Ý, cười giảng hoà: “Nhị thiếu gia, tôi thấy trong ly của cậu chủ còn khá nhiều rượu, hẳn là coi rượu thành nước trái cây mà uống.”
Dù sao đối phương cũng là tên ngốc ngây thơ không biết gì, cậu không phân biệt được nước ép nho với rượu vang cũng là điều dễ hiểu.
Bạc Việt Minh không nhận ra lời biện hộ của chú Khải, hắn ban đầu sợ Bùi Ý say rượu gây chuyện, rồi đắc tội với các vị khách ở đây, hiện tại nếu không xảy ra chuyện, hắn cũng không cần phải đuổi theo cậu để xử lí mấy chuyện này.
Bạc Việt Minh không có tư cách, cũng sẽ không có quyền trách mắng Bùi Ý: “Được rồi, cậu để đồ xuống, chúng ta trở về.”
Bùi Ý nhịn xuống luyến tiếc: “Ò.”
Bạc Việt Minh cố gắng phân biệt giọng nói này một chút, thử hỏi: “Nếu cậu thật sự thích uống…Uống nước trái cây, về sau cậu có thể lấy nước trái cây trong tủ ở phòng khách nhỏ, ở trong nhà uống cũng không xảy ra chuyện.”
Thích uống thì uống?
Bùi Ý nghĩ tới trong tủ chứa đầy những chai rượu quý và đắt tiền, thiếu chút nữa thì buộc miệng trả lời, cậu mím môi cố gắng tránh khỏi ” bẫy rập ” mà Bạc Việt Minh bày ra.
“Vị không ngon, em muốn uống sữa.”
Giọng nói rầm rì có chút ngoan ngoãn, xem lẫn một tia tủi thân.
Được, không uống thì không uống.
Trong lòng Bạc Việt Minh xuất hiện một tia thú vị, giả vờ bình tĩnh: “Tốt, về nhà thôi.”
Chú Khải vịn nhẹ vào khuỷu tay hắn, thấp giọng dò hỏi: “Nhị thiếu gia, cậu mới đến đây mới một tiếng, thật sự muốn trở về sao? Cậu muốn đi chào hỏi Bạc lão gia tử và bọn họ một tiếng không?”
Bạc Việt Minh xoay người: “Không cần, đi thôi.”
Vốn dĩ hai người xuất hiện làm công cụ hình người, nhưng chỉ trong một tiếng đã gây lên bao nhiêu chuyện, chỉ sợ Bạc lão gia tử lúc này thấy hắn sẽ không cho sắc mặt tốt.
Chú Khải một lòng hướng về Bạc Việt Minh, còn không quên ra hiệu cho Bùi Ý: “Tiểu tiên sinh, nhanh đuổi theo.”
Bùi Ý không ý kiến, yên lặng đi phía sau hai người.
…
Công ty bảo hiểm đã đến chụp ảnh và xử lý.
Bạc Việt Minh đương nhiên không cần lo lắng những chuyện vặt vãnh này, chú Khải đỡ hắn ngồi vững ở hàng ghế sau, xoay người lại mới phát hiện trên gương mặt Bùi Ý hiện lên vệt ửng hồng.
“Tiểu tiên sinh, cậu nóng sao?”
“Hah?”
Hai mắt Bùi Ý mông lung, lắc đầu đi lên xe.
Trong xe khí điều hoà thổi qua người cậu, Bùi Ý bỗng nhiên ý thức được một vấn đề nghiêm trọng ——
Hình như cậu say thật rồi.
Ở thế giới hiện thực tửu lượng của cậu rất cao, nhưng nguyên chủ hiển nhiên là một đứa trẻ ngoan ngoãn, chưa bao giờ uống rượu.
Nhưng cậu chỉ uống một ly rượu mà đã say, Không biết bây giờ cơ thể mình có chịu được nữa không, chờ lát nữa mà say thì đừng nói ra mấy thứ bậy bạ đấy!
Bùi Ý suy nghĩ lộn xộn, nỗ lực thử hai lần mới cài được dây an toàn.
Bạc Việt Minh phảng phất nhận ra gì đó, hơi nhíu mày: “Bùi Ý?”
Bùi Ý hừ nhẹ đáp lại, tạm thời không nghe được cái gì.
“Không có gì.”
Bạc Việt Minh thu hồi lực chú ý, phân phó tài xế lái xe.
…
Khách sạn cách trang viên nhà họ Bạc gần 40 phút lái xe, Bạc Việt Minh không nói lời nào, chú Khải và tài xế ngồi ở hàng phía trước vẫn duy trì im lặng.
Bùi Ý cảm nhận được men say dần dần ngấm vào người, liền lặng lẽ nhéo vào lòng bàn tay để duy trì thanh tỉnh.
Chỉ là bên trong xe ánh đèn quá tối, hơn nữa khí điều hoà cùng độ nóng của rượu, cộng thêm tiếng xe chạy vững trên đường cao tốc khiến cậu mơ màng sắp ngủ.
Bùi Ý chỉ cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, sau đó, một tiếng gọi trầm ổn vang lên.
“Bùi Ý.”
“A?!”
Bùi Ý sắp mơ màng ngủ bỗng nhiên bừng tỉnh, cậu đứng dậy lại bị dây an toàn kéo trở về, làm đầu óc choáng đến lợi hại.
“Tiểu tiên sinh, chúng ta về đến nhà rồi.”chú Khải xoay người nói cho cậu biết tình hình hiện tại, sau đó mới mở cửa xe ra ngoài.
“…”
Nhà?
Nhà ở đâu cơ?
Bùi Ý nhìn một mảnh tối đen ở ngoài cửa, suy nghĩ của cậu như một dây leo vô hình quấn lấy, không thể suy nghĩ thêm một giây nào nữa: “Ừm.”
Bạc Việt Minh nghe thấy âm thanh rầu rĩ bất thường này thì dừng lại.
Hắn nhanh chóng cởi bỏ dây an toàn trên người, dây an toàn nhanh chóng rút lại, phát ra một tiếng ” cạch ” nhẹ, nhưng trong không gian xe tương đối yên tĩnh, cũng đủ hấp dẫn sự chú ý của Bùi Ý.
Bùi Ý nhìn như là một chú mèo con đang tập đi tò mò với mọi thứ xung quanh.
Trong ánh sáng lờ mờ, cậu từng chút đem hình dáng của Bạc Việt Minh khắc hoạ trong bóng tối, đầu óc cậu chậm lại vài nhịp, hầu như không thể ghép lại vô số mảnh vỡ trong đầu.
Cảm giác say rượu vào giờ phút này phát huy tác dụng.
Bùi Ý cúi người cố gắng di chuyển trong xe, kết quả mới đi một hai bước, chú Khải xuống xe trước mở cửa xe cho Bạc Việt Minh.
Cộp——
Tiếng mở cửa xe đột ngột khiến Bùi Ý đang say rượu hoảng sợ, trọng tâm không ổn định, trực tiếp nghiêng người ngã vào lòng Bạc Việt Minh.
“…A!”
“…”
Đôi môi mềm mại vô tình cọ qua yết hầu.
Sắc mặt Bạc Việt Minh đột nhiên thay đổi, phản ứng đầu tiên của hắn chính là mò mẫm đóng cửa xe lại, chặn tầm nhìn của chú Khải và tài xế.
Hắn không thích bị bất cứ kẻ nào x*m ph*m l*nh th* của mình, không thể nhìn, cũng không thể không thể chạm vào.
“Bùi Ý!”
Âm thanh của Bạc Việt Minh có chút trầm.
Đây là lần thứ hai yết hầu của hắn bị Bùi Ý vô ý chạm vào, giờ phút này một luồng nhiệt quỷ dị dần dần tăng lên.
Thân là đầu sỏ gây tội Bùi Ý còn chưa nhận ra mình đã làm ra chuyện gì, đầu óc choáng váng đến lợi hại, cậu theo bản năng không ngừng cọ vào bả vai và ngực Bạc Việt Minh.
Bởi vì chất liệu vải của bộ vest có tính lạnh, có thể dịu cảm giác nóng trong người, cực kì thoải mái.
“…”
Bùi Ý cứ như vậy ở trong ngực cọ tới cọ lui, so với con mèo đen ở nhà cũng không dính người bằng.
Yết hầu của Bạc Việt Minh nặng nề lăn xuống, bàn tay vốn định đẩy đầu Bùi Ý ra sau, nhưng lại chợt cọ qua mái tóc, đầu ngón tay như có như không xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại, trầm ổn mà đặt chuẩn xác lên vùng da thịt mềm mại sau gáy có nốt ruồi nhỏ.
Ngay sau đó, Bạc Việt Minh nhéo nhẹ sau gáy, mang theo một tia thú vị mà chính hắn cũng không nhận ra——
Quả nhiên người lồ ng ngực phát ra tiếng ưm ư như một chú mèo con, thậm chí còn mẫn cảm mà rụt cổ lại.
Khóe miệng Bạc Việt Minh cong lên, lại nhanh chóng thu hồi hành vi không đoàng hoàng này vào: “Bùi Ý, về đến nhà rồi, chúng ta xuống xe thôi.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Suy nghĩ của Bùi Ý trong cơn say bị cắt đứt kéo dài hai đến ba giây, nhanh chóng ngẩng đầu: “Bạc… nhà họ Bạc…Xuống xe ư?”
Bạc Việt Minh lên tiếng, khẳng định nói: “Cậu uống say rồi.”
Tính hiếu thắng của Bùi Ý, rầm rì phủ nhận: “Tôi không say!”
Bạc Việt Minh cũng không tính toán với con mèo nhỏ say rượu trong ngực, nói một câu chỉ thị: “Vậy mình tôi đi lên trên trước, c�