Thực Hồn đạo quân chọn bay trở về địa bàn của yêu thú trong suốt lúc trước, bây giờ hoàn cảnh càng hỗn loạn càng có lợi cho bọn họ.
Càng gần đến bên hồ tập trung nhiều yêu thú, Ngọc Diện Đao lại càng không muốn đi qua, lệ khí trong mắt hắn hằn sâu: “Lúc nãy nên giết luôn con tiểu súc sinh kia.”
Thực Hồn đạo quân không nói gì, liếc sang thấy khuôn mặt Ngọc Diện Đao vốn anh tuấn trở nên dữ tợn thì lắc đầu. Phạn Hải tôn giả đột nhiên phái Thực Hồn đạo quân hạ giới chứng tỏ không tin tưởng Ngọc Diện Đao. Thực Hồn đạo quân ngửa đầu nhìn ánh trăng trên trời, cười tự giễu: “Sư tôn có tin ai đâu?”
Âm điệu quá nhẹ, Ngọc Diện Đao không nghe thấy, hai mắt hắn đỏ rực, siết chặt nắm đấm nổi gân xanh.
Hiềm khích giữa Thực Hồn đạo quân và Phạn Hải tôn giả bắt đầu từ một ngàn năm trước, lúc đó hắn vô tình phát hiện sư tôn thôi miên lập lời thề linh hồn với những đệ tử được uỷ thác nhiệm vụ quan trọng. Chỉ cần tâm tư dao động, bảo kính sẽ bị nứt. Hành vi này giống như một loại khế ước ngắn hạn chứ không phải là lời thề Thiên Đạo, cho dù là đạo quân cũng rất khó phát hiện.
Ngọc Diện Đao cho rằng người hạ giới đều bị điên, dựng thang trời chưa chắc là chuyện tốt dẫn đến bảo kính bị nứt, linh hồn của hắn đã vô hình trung bị tổn thương. Phạn Hải tôn giả không tin tưởng Thực Hồn đạo quân nhưng thực lực của hắn là mạnh nhất trong các đệ tử, hơn nữa làm việc thận trọng, quan trọng nhất là tình cảm rạn nứt, chết thì thôi.
Nghĩ đến đây, Thực Hồn đạo quân nhắm mắt lại.
“Sư tôn, một cái pháp thân xem như là trả ơn giáo dục nhiều năm, từ nay về sau hai ta không nợ gì nhau nữa.”
“Giết nó, ta muốn khiến những người hạ giới này sống không bằng chết.”
Âm thanh oán hận lấn át tiếng lẩm bẩm của Thực Hồn đạo quân, sát ý trên mặt Ngọc Diện Đao tăng dần. Thực Hồn đạo quân hoàn hồn, ấn đường nhíu chặt, cho dù linh hồn bị tổn thương thì cũng không thể biến thành cái dạng này.
Đột nhiên tầm mắt của hắn dừng lại trên đôi giày cao cổ của Ngọc Diện Đao, nơi đó còn lưu lại dấu răng của sư tử Tuyết Hoa, trong vết thương có lẫn khí đen. Khí đen càng dày, Ngọc Diện Đao càng mất lí trí.
Thực Hồn đạo quân không ngờ một con Tiểu Âm Khuyển lại có năng lực như thế.
Hắn hỏi: “Sư đệ, ngươi biết vì sao mình nhiều lần thất bại không?”
Ngọc Diện Đao lấy lại chút lí trí.
Thực Hồn đạo quân: “Cho dù ngươi không tin nhưng cuộc sống vẫn còn chân tình.”
Cho dù nguy hiểm cũng không phản bội bạn bè, vì con mà sẵn lòng phá vỡ quy củ truyền thống…
Nói láo! Ngọc Diện Đao dựa vào chút lí trí cuối cùng không mắng thành tiếng, hai mắt đỏ tươi, hắn gằn lên từng chữ: “Ngươi, không, hiểu.”
Linh hồn bị tổn thương, tâm trạng tiêu cực bị đẩy cao, trong đầu chỉ có bạo lực. Thực Hồn đạo quân đoán: Tiểu sư đệ này hết cứu rồi.
Thực Hồn đạo quân cho một con đường sáng: “Rời khỏi nơi này đi tìm y tu chữa bệnh, chuyện còn lại giao cho ta.”
Vừa dứt lời, Thực Hồn đạo quân vỗ đại đỉnh rồi thuấn di rời đi.
Ngọc Diện Đao cũng mơ hồ cảm thấy trạng thái của mình không đúng lắm, tay cầm lưỡi đao muốn dùng đau đớn khôi phục lí trí.
…
Sư tử Tuyết Hoa rúc mình trong gốc cây, nó đau quá nhưng không dám kêu lớn vì sợ thu hút những thứ khác. Phía trước có động tĩnh, sư tử Tuyết Hoa vội vàng dùng chút sức lực cuối cùng chôn mình xuống hố.
“Là nơi này sao?”
Người đến vẫn duy trì cảnh giác, phóng thần thức kiểm tra xung quanh, hai người này chính là Cố Nhai Mộc và Đỗ Thánh Lan. Chạy trốn không được bao lâu, Cố Nhai Mộc chợt cảm nhận được hơi thở của sư tử Tuyết Hoa.
Y bị trấn áp nhiều năm dẫn đến cảm ứng rất mãnh liệt với hơi thở hắc ám, ví dụ như mục đồng hoặc là sinh linh Minh Đô. Trong không khí thoang thoảng mùi tử khí rất yếu chứng tỏ Tiểu Âm Khuyển đang ở gần đây. Hai người mạo hiểm có khả năng gặp lại người thượng giới, quay về chỗ cũ tìm kiếm Tiểu Âm Khuyển.
Cách đó không xa có khói đen do lông chó hoá thành, sau khi phát hiện Đỗ Thánh Lan nhanh chóng đến dưới tán cây, mùi máu tươi làm hắn xanh mặt.
Chân khí có thể làm chấn thương vật bên dưới, hai người dùng tay đào đất, chỉ đào vài cái đã lộ ra một cái đầu đầy máu. Một bên mắt của sư tử Tuyết Hoa toàn là máu, nhìn thấy bọn họ thì mắt sáng lên, nó còn muốn thân mật dụi dụi.
So ra thì sắc mặt Cố Nhai Mộc và Đỗ Thánh Lan đều rất khó coi.
Đỗ Thánh Lan cẩn thận ôm sư tử Tuyết Hoa ra ngoài rồi bôi thuốc cho nó. Cố Nhai Mộc đứng bên cạnh lạnh lùng hỏi: “Ai làm?”
Sư tử Tuyết Hoa nhỏ giọng mách lẻo: “Đỉnh, hai người cao to, người mặc đồ trắng đạp ta, đá ta.”
Đỗ Thánh Lan muốn xoa đầu nó an ủi nhưng trên người sư tử Tuyết Hoa toàn là vết thương, bàn tay khựng lại giữa không trung. Cố Nhai Mộc đút cho nó nửa viên thuốc, sư tử Tuyết Hoa có tinh thần hơn một chút nhưng cái đầu lại gục xuống.
Đỗ Thánh Lan: “Khó chịu chỗ nào sao?”
“Máu.” Sư tử Tuyết Hoa nhìn Cố Nhai Mộc: “Mùi của ngươi, mùi máu.”
Nhớ lại hai lần trước dùng thuốc cũng có mùi máu, Đỗ Thánh Lan khẳng định nguồn gốc của viên thuốc đó. Sư tử Tuyết Hoa vốn rất sợ Cố Nhai Mộc, nó nhéo móng vuốt bị thương mấy lần rồi lấy can đảm hỏi han: “Có đau không?”
Cố Nhai Mộc vẫn là cái mặt lạnh như băng kia, khẽ lắc đầu xem như trả lời.
Lông chó hoá thành khói đen bỗng nhiên bay về một hướng, Đỗ Thánh Lan bảo sư tử Tuyết Hoa thu nhỏ rồi cất nó vào trong tay áo, đi theo làn khói đen. Khói đen tự động tìm được một con đường khá an toàn, dọc đường đi hầu như không gặp nhiều nguy hiểm. Cho đến khi đất bùn biến thành tơi xốp, Đỗ Thánh Lan mới dừng lại.
Hắn ném một cục đá về phía trước, cục đá chưa kịp lăn hai cái đã bị bùn đất nuốt chửng. Cùng lúc đó mặt đất dưới chân lún xuống, Đỗ Thánh Lan bay lên cây, bùn đất giống như tấm vải được tung ra, kéo dài vô hạn về phía trước. Hàn quang vừa hiện, trong lúc Đỗ Thánh Lan chuẩn bị vung kiếm thì bùn đất kiêu ngạo kia tự động phân giải, một bóng ma từ dưới đầm lầy bước ra, vũng lầy trong lòng đất bạo động kịch liệt, Cố Nhai Mộc nói nhỏ: “Lui.”
Trước khi vũng bùn như thác nước chảy ngược bay ra, hai người đã lui xa hơn ngàn thước.
Bóng ma trong sương đen dần dần ngưng thành hình, thu lại tử khí trên người. Âm Khuyển xuất hiện trước mặt hai người: “Dưới lòng đất là một trận pháp bao vây một vùng không gian.”
Đỗ Thánh Lan hỏi: “Một trong các thử thách truyền thừa hả?”
Âm Khuyển đáp: “Bây giờ thì không.”
Nó không am hiểu trận pháp nên dùng cách trực tiếp nhất: Cắn nuốt. Chỉ là Âm Khuyển đã đánh giá thấp năng lượng trận pháp, thời gian ăn cơm hơi dài, trận pháp bị bạo lực tổn thương không thể kích hoạt thử thách truyền thừa.
Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Đỗ Thánh Lan, hắn biết nó muốn hỏi gì nên nhẹ nhàng giũ tay áo, Tiểu Âm Khuyển thu nhỏ rơi xuống lòng bàn tay, vết thương chằng chịt nhìn rất tội nghiệp.
Nhìn thấy Âm Khuyển, dưới ánh mắt lom lom đỏ ngòm, sư tử Tuyết Hoa mách lẻo một lần nữa.
Âm Khuyển ngẩng đầu chạm vào Tiểu Âm Khuyển, sau đó phong toả hai luồng hơi thở xa lạ. Nó im lặng đi tới một hướng khác, Đỗ Thánh Lan đi theo phía sau đột nhiên hỏi: “Vì sao không giải trừ phong ấn?”
Hình thái sư tử Tuyết Hoa sẽ hạn chế Tiểu Âm Khuyển trưởng thành.
“Thiên phú của Âm Khuyển phải d