Hồi ức tuổi thơ và bước chân vào cung điện
Những ngày đầu tập thêu cùng A tỷ
Khi vừa tròn năm tuổi, A nương bắt đầu dạy tôi cùng A tỷ thêu thùa. A tỷ vốn hoàn hảo trong mọi khía cạnh: khi cầm kim, nàng như biến thành chính cây kim sắc bén; khi nắm chỉ, chỉ trở nên mềm mại dưới bàn tay nàng. Chiếc khăn tay dưới tay A tỷ được thêu hình những chú bướm sống động, như đang chuẩn bị vỗ cánh bay lên giữa không trung.
Ngược lại, tôi cầm kim chỉ như đang cầm một mảnh sắt vụn, chẳng thể tạo ra hình thêu nào rõ ràng. Sau khi nhìn tác phẩm của tôi một lúc lâu, A nương mới hỏi: “Miên nhi, con có đang thêu… củ gừng không đấy?” Tôi chỉ biết gật đầu, bởi trong mắt tôi, đó chính là củ gừng.
A tỷ mỉm cười, khóe mắt cong cong như vầng trăng non trên bầu trời đêm. A nương thở dài nhẹ nhàng, xoa đầu tôi và bảo: “Miên nhi à, chỉ cần sau này không đến mức đói khổ, thế đã là phúc phần lớn rồi.” Lời nói ấy khiến tôi cảm nhận được sự thấu hiểu sâu sắc từ A nương.
Ý nghĩa của sự bình yên trong cuộc sống
Trong tâm trí tôi, được sống an lành, không phải chịu cảnh thiếu ăn thiếu mặc, chính là điều quý giá nhất trên đời. Đó là hạnh phúc giản đơn mà ai cũng mong muốn nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng đạt được.
Hành trình cùng A tỷ bước vào cung điện
Về sau, tôi và A tỷ cùng tiến vào cung. Thực ra, tôi không phải là người được chọn đầu tiên. A tỷ, con gái chính thống của phủ Định Quốc Công, vừa có sắc vừa có tài, số phận đã an bài sẽ trở thành một ngọc nữ rạng rỡ trong cung đình.
Còn tôi, chỉ là người theo hầu bên cạnh. A phụ từng nói: “Hai chị em cùng vào cung, cuối cùng cũng có thể dựa vào nhau.” Tôi hiểu rằng, người lo lắng cho A tỷ không có bạn đồng hành trong môi trường xa lạ kia.
Ngày nhập cung và những suy nghĩ riêng tư
Ngày đầu tiên bước chân vào cung, bà giáo dưỡng không ngớt nói về những quy tắc nghiêm ngặt nơi đây. Tôi chỉ nghe thoáng qua, trong đầu lại mường tượng đến chiếc bánh hoa quế thơm ngọt trong ngự thiện phòng, tự hỏi không biết hương vị của nó có khác gì bánh ở phủ nhà mình.
Kết luận: Tình thân và niềm hy vọng trong cung điện
Hành trình vào cung không chỉ là thử thách mà còn là sự khẳng định tình thân giữa hai chị em. Dù mỗi người có một vị trí khác nhau, nhưng sự đồng hành và chia sẻ đã giúp chúng tôi cảm thấy bớt cô đơn trong thế giới mới, đầy nghi lễ và quy củ này.
Bình luận