Sao Không Cùng Thuyền Vượt Sông - Tiện Ngư Kha

Chương 110: Giữa núi sông



Nam Y nói được làm được, ngày hôm sau lại đến Hoa Triêu Các tìm Chương Nguyệt Hồi. Nàng muốn mang theo câu hỏi của mình xuất hiện trước mặt hắn mọi lúc, ép hắn đưa ra câu trả lời.

Chương Nguyệt Hồi là một người mạnh mẽ đến nhường nào, khi gặp lại Nam Y, hắn đã trở lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vui vẻ dẫn Nam Y đi dạo chơi, ăn tiệc, thưởng thức ca múa trong Hoa Triêu Các.

Trong lòng Nam Y có chút bất an, nhưng nàng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị đi theo hắn, mặc cho Chương Nguyệt Hồi làm gì, nàng đều không dao động.

Ngày thứ ba, Nam Y vẫn đến.

Giữa họ đang diễn ra một cuộc đấu trí, xem ai có lương tâm không chịu nổi mà thua trước.

Tuy nhiên, ngày hôm đó, có một tình tiết nhỏ xảy ra. Một người đánh cá đến tìm Chương Nguyệt Hồi, sắc mặt Chương Nguyệt Hồi không tự nhiên trong giây lát, vội vàng bảo người đưa ông ta đi.

Tất cả những điều này đều lọt vào mắt Nam Y.

Ngày thứ tư, Nam Y không đến, chỉ gửi cho Chương Nguyệt Hồi một mảnh giấy.

Trên đó viết những chữ nguệch ngoạc như rồng bay phượng múa, thể hiện sự tức giận của Nam Y: Chương Nguyệt Hồi! Huynh không giấu được nữa!! Ta đã biết hắn ở đâu rồi!

Chương Nguyệt Hồi lập tức trở nên căng thẳng, nghĩ ngay đến người đánh cá hôm qua, đó là ám vệ hàng ngày đi về trên sông đưa cơm cho Tạ Khước Sơn, đồng thời cũng có nhiệm vụ giám sát, xác nhận người vẫn ở trên thuyền. Cứ ba ngày, hắn ta sẽ báo cáo tình hình cho Chương Nguyệt Hồi, hôm qua đến đúng lúc gặp Nam Y ở đó.

Chẳng lẽ Nam Y đã thông qua trang phục của người này mà đoán ra nơi ẩn náu của Tạ Khước Sơn? Hắn không ngờ Nam Y đã thông minh đến mức có thể nhìn ra manh mối nhỏ nhặt như vậy.

Xét thấy mấy lần trước hắn đều đánh giá thấp Nam Y, lần này hắn không nghi ngờ phán đoán của mình nữa.

Chương Nguyệt Hồi lo lắng, hắn không ngờ mọi chuyện lại vượt khỏi tầm kiểm soát nhanh như vậy. Mấy ngày nay, tim hắn như bị đặt trên chảo dầu, không biết phải làm sao.

Không ai không muốn thực hiện mong ước cho người mình yêu, nhưng mong ước của nàng lại là lao đầu vào lửa vì một nam nhân khác.

Hắn tưởng mình có thể kéo dài thêm một thời gian nữa, nhưng nàng đột nhiên phá vỡ thế cờ, lao thẳng vào cái lồng đó.

Mỗi lần, hắn đều chậm một bước, lần này hắn không muốn sai sót thêm một chút nào nữa.

Hắn vội vàng phái người đi chặn Nam Y.

******

Thực tế, Nam Y hoàn toàn không biết người đánh cá đó là ai. Nàng chỉ cảm thấy Chương Nguyệt Hồi chột dạ, nên đã lừa hắn một chút.

Hiện tại, nàng chỉ cần đi theo hai ám vệ mà hắn phái đi, nàng sẽ biết Tạ Khước Sơn ở đâu.

Nam Y che giấu thân hình, đi theo đến bờ sông, nhưng hướng đi của chiếc bè không phải là hướng núi Hổ Quỳ, trong lòng nàng không khỏi lo lắng, chẳng lẽ người ở trên sông sao?

Chương Nguyệt Hồi không lừa nàng chứ?

Nhưng dù thật hay giả, nàng cũng phải tận mắt chứng kiến.

Nam Y lặng lẽ lặn xuống nước, bám theo chiếc thuyền nhỏ của ám vệ, nhân lúc hai người trên thuyền không đề phòng, bất ngờ trồi lên khỏi mặt nước ra tay. Nam Y kéo một người xuống nước, để lại một người trên thuyền.

Nam Y nhảy lên thuyền, nhanh chóng kề dao vào cổ người kia: “Dẫn đường.”

*****

Đối với Tạ Khước Sơn, tâm trạng chờ chết giữa núi rừng có chút phức tạp.

Nơi giam cầm tách biệt với thế gian này lại có chút thơ mộng. Hắn thậm chí còn không chắc đây có phải là ý tốt của Trương Nguyệt Hồi, để thời gian cuối đời của hắn không quá thảm hại.

Sợi xích trên tay hắn hạn chế hành động, hắn không thể bước ra khỏi cửa phòng, nhưng có thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài qua cửa sổ.

Hắn nhìn thấy sự luân chuyển giữa ngày và đêm, xuân ý phủ đầy vách núi, rừng đào mười dặm giữa núi nở rộ, gió xuân cuốn theo cánh hoa rơi đầy sông.

Cuộc đời hắn hiếm khi có lúc buông bỏ mưu tính, đầu óc trống rỗng, hắn nhớ lại nhiều chuyện cũ.

Trước đây hắn cũng có một khoảng thời gian bị giam cầm, khi đó hắn vừa đến Đại Kỳ. Nếu hắn quá dễ dàng đầu hàng, ngược lại sẽ đáng ngờ. Kỳ nhân thích Hán nhân có khí tiết, nhưng không thích Hán nhân quá có khí tiết, mức độ này rất tinh tế. Hắn phải đóng vai người có xương cứng một thời gian, chịu để Kỳ nhân dùng đủ loại cách thức ép buộc, dỗ dành, để chứng tỏ sự chân thật.

Hàn Tiên Vượng cố tình để hắn bị quân đội của Dục triều bắt lại, để mài mòn tính tình của hắn. Quân lính biên quan căm hận hắn đến tận xương, áp dụng đủ loại cực hình lên người hắn, sau đó nhốt hắn trong hầm tối không thấy ánh mặt trời, chờ giải về kinh. Tạ Khước Sơn ở trong hầm tối đó hơn mười ngày, chưa từng thấy ánh sáng mặt trời, sống dở chết dở, thật sự muốn phát điên.

Truyện được edit cả hai nơi tại https://www.wattpad.com/user/frenalis và facebook Frenalis.

Người tra tấn hắn không phải kẻ thù, mà là đồng bào, đồng đội của mình. Hắn phải cắn răng chịu đựng, không thể tiết lộ một chữ.

Đây cũng là chỗ thâm độc của Kỳ nhân.

Nhưng hắn biết, phải vượt qua ải này, khiến Kỳ nhân tin rằng hắn đã bị đánh bại từ thân thể đến tinh thần, mới có thể tin rằng y sẽ tái sinh vì Đại Kỳ.

Lúc hắn đang hấp hối, Hàn Tiên Vượng mới chậm rãi xuất hiện cứu hắn khỏi cơn nước lửa, biểu lộ ân đức của hoàng đế. Hắn như một con chó quỳ trước mặt Hàn Tiên Vượng, thốt lên những lời vô sỉ như “Cứu mạng tiểu nhân, như là tái sinh phụ mẫu, tiểu nhân nguyện vì đại nhân cúc cung tận tụy”.

Vậy nên khi hôm đó tuyết rơi dày, Nam Y quỳ trước mặt hắn cầu xin tha mạng, còn nói những lời như “Khí tiết nặng mấy cân, cũng không bằng mạng người”, hắn có lẽ đã bắt đầu thương xót nàng rồi.

Hắn biết Bàng Ngộ chắc chắn đã dặn dò nàng điều gì đó, nàng vì sinh tồn mà giả vờ yếu đuối đáng ghét, hắn đau lòng vì sự dũng cảm từ bỏ tự tôn này, như đang đau lòng vì chính mình nhiều năm trước.

Hắn luôn không dám hồi tưởng lại quãng thời gian đó. Hắn từng là một người vô cùng kiêu ngạo. Ân sư Thẩm Chấp Trung hy vọng hắn nằm vùng tại Đại Kỳ, hắn ngây thơ mang đầy nhiệt huyết của kẻ cô độc dũng cảm, thậm chí đánh giá thấp độ khó của nhiệm vụ này. Nhưng một khi lên đường, thì không thể quay đầu.

Hắn và Đại Kỳ, từ một đoạn bị giam cầm bắt đầu, đến một đoạn bị giam cầm kết thúc, nhiệm vụ này, hắn hoàn thành cũng tạm được rồi.

Nếu nói còn có điều gì không thể buông bỏ…

Không, không thể có gì không thể buông bỏ nữa.

Một vầng trăng khuyết đã leo lên vách núi, phản chiếu trong nước, như một lưỡi liềm chém nước.

Hắn nhìn đăm đăm vào mặt sông, tiện tay nhặt một viên sỏi trong chậu hoa, nhắm vào mặt nước mà ném. Tiếng “bụp” vang lên, lẫn vào trong gió như ảo giác, mặt trăng bị đánh vỡ rồi nhanh chóng tụ lại.

Ngoan cố muốn ở đó.

Tạ Khước Sơn như đối chọi với hình bóng đó, lại nhặt một viên đá, vừa định ném ra thì đột nhiên nhìn thấy trên mặt sông một chiếc thuyền nhỏ theo sóng trôi đến.

“Bịch”, tay hắn thả lỏng, viên đá rơi xuống sàn nhà, lăn vài vòng rồi dừng lại.  Edit: FB Frenalis

Nam Y từ xa đã nhìn thấy chiếc thuyền hoa trên mặt s


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.