Sau Khi Cưới Thái Tử Tàn Tật Của Nước Thù

Chương 24



Thấy tình hình, Lâm Nguyệt bên cạnh nhanh nhẹn đặt bát thuốc xuống, rồi vội vã rút lui.

“Chậc.” Hoắc Độ nhìn nàng, khó hiểu: “Tối qua rút tên đâu có kêu đau gì, giờ lại giả vờ làm gì?”

Nhạc Chi thấy chàng nhắc đến vết thương, liền tranh thủ bám vào. Nàng nhíu mày, đưa tay ôm lấy bờ vai phải, “Đau, đau quá, đau lắm…”

Dù nàng nói có phần hơi quá, nhưng vết thương thực sự rất đau. Ban nãy còn lo lắng nên không để ý, giờ thì đúng là cảm thấy như bị xé rách.

Hoắc Độ hừ lạnh: Nàng diễn quá rồi đấy nhỉ? Lúc ôm chặt lấy chàng không buông thì không thấy kêu đau à.

Nhưng cuối cùng chàng vẫn cầm lấy bát thuốc, khuôn mặt lạnh lùng múc một muỗng đưa đến bên miệng Nhạc Chi…

Nhạc Chi lập tức mở miệng ngoan ngoãn uống, vị đắng ngấm vào miệng, lan từ đầu lưỡi xuống họng, khiến cả khuôn mặt nàng nhăn nhó…

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt bị đắng đến nhăn lại, đôi mắt đỏ hoe. Hoắc Độ cười nhạt: “Đắng đến vậy sao?”

Thật là yếu đuối.

Nghe vậy, Nhạc Chi dụi mắt, mỉm cười rạng rỡ, lắc đầu: “Lúc mới uống vào thì đắng lắm, nhưng giờ thì không còn đắng nữa.”

Nàng cười tươi, chớp mắt, đột nhiên như bừng tỉnh: “A! Ta biết rồi. Chắc chắn là vì điện hạ đút cho ta, nên trong lòng ta ngọt ngào lắm!”

Bàn tay cầm muỗng bạc khẽ run lên, suýt nữa không cầm nổi…

Vậy là ngay cả thuốc đắng cũng không ngăn được cái miệng lẻo mép của nàng sao?

Phiền phức.

Hoắc Độ không thèm để ý đến nàng, nén sự phiền muộn để cho nàng uống hết thuốc, sau đó tùy tiện đặt bát thuốc sang một bên rồi đứng dậy, cầm gậy chuẩn bị rời đi.

“Điện hạ đi đâu vậy?” Nhạc Chi vội vàng hỏi.

“Về phòng ngủ.”

Lời vừa dứt, Nhạc Chi lập tức vén chăn lên, nhanh chóng bước xuống giường, không màng đến vết thương trên vai, chỉ lo Hoắc Độ sẽ đi trước, “Ta đi cùng điện hạ.”

“Thật lạ lùng.” Hoắc Độ nhếch môi, cố tình chế giễu nàng: “Thuốc uống không nổi mà giờ lại nhanh nhẹn thế.”

Chàng vốn định gọi tỳ nữ đến đỡ nàng về phòng, không ngờ nàng lại cứ muốn đi cùng chàng.

Vừa dính người vừa phiền phức.

Nhạc Chi cười tươi rói, vòng tay ôm lấy cánh tay chàng, “Đi cùng nhau mà…”

Hoắc Độ lạnh lùng rút cánh tay về, ngay lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhạc Chi trở nên ủ rũ.

“Qua đó ngồi đi.”

Hoắc Độ thản nhiên giơ tay chỉ về phía chiếc xe lăn, rồi nói với Nhạc Chi.

Nhạc Chi hơi sững sờ.

Ban đầu nàng nghĩ rằng chàng không thích người khác ngồi lên xe lăn của mình, nhưng xem ra không phải như vậy.

Nàng mỉm cười, làm theo lời chàng, ngoan ngoãn ngồi lên xe lăn.

An Huyền đang đứng chờ bên ngoài dường như biết họ sắp ra ngoài, liền tinh ý mở cửa sẵn.

Gió lạnh từ bên ngoài lùa vào, xua tan đi sự ấm áp trong phòng, khiến Nhạc Chi không khỏi rùng mình…

Hoắc Độ liếc mắt nhìn, quay lại lấy chăn bông trên giường rồi ném lên đùi Nhạc Chi. Sau đó, một tay chống gậy, tay kia đẩy xe lăn, chậm rãi đi ra cửa.

Vốn dĩ chân đã không tiện, giờ lại phải đẩy thêm xe lăn.

Phụ nữ thật phiền phức.

“Điện hạ, để thuộc hạ đẩy cho.”

Hoắc Độ liếc nhìn An Huyền, thản nhiên nói: “Không cần.”

“……”

An Huyền kinh ngạc, đến khi kịp phản ứng thì hai người họ đã chỉ để lại bóng lưng.

*

Thật ra Nhạc Chi không muốn rời khỏi phòng thuốc nhanh như vậy, không phải vì lý do nào khác, mà là do trong phòng thuốc có hai lò sưởi ấm áp…

Còn phòng ngủ thì không có lò sưởi.

Nhưng khi bước vào phòng ngủ, nàng nhận ra nhiệt độ trong phòng không khác gì so với phòng thuốc. Nhạc Chi nhìn kỹ và thấy trong góc phòng có đặt hai lò sưởi.

Nàng đứng dậy nhìn về phía Hoắc Độ, dịu dàng hỏi: “Lò sưởi này điện hạ đặt vì ta sao?”

Sắc mặt Hoắc Độ có chút không tự nhiên, chàng quay mặt đi, tự mình bước về phía giường, “Chẳng lẽ chỉ có nàng thấy lạnh? Ta cũng không được cảm thấy lạnh sao?”

Nhạc Chi chớp mắt, nụ cười không thể che giấu được trên gương mặt—

Không thừa nhận cũng không sao.

Nàng bước theo Hoắc Độ, cùng chàng nằm xuống giường.

Suốt đêm qua Hoắc Độ không chợp mắt, giờ đã mệt mỏi rã rời, nhắm mắt lại định nghỉ ngơi. Nhưng chăn đắp trên người bị ai đó khẽ nhấc lên, sau đó một cơ thể mềm mại áp sát bên cạnh…

Hai người tuy nằm chung giường nhiều ngày qua, nhưng luôn là mỗi người một chăn, ranh giới rõ ràng.

Rõ ràng, bây giờ có người muốn vượt qua ranh giới…

“Nhạc Chi, không muốn ngủ thì ra ngoài.” Hoắc Độ xoay người vào trong, mắt vẫn nhắm, giọng điệu đầy phiền muộn, “Còn làm loạn nữa thì tự chịu hậu quả.”

Nhiệt độ trong phòng đột ngột tăng cao đã khiến Hoắc Độ cảm thấy khó chịu, thêm vào đó, người bên cạnh cứ muốn áp sát… Chàng có thể cảm nhận được cơ thể mình như đang bùng cháy, khiến chàng khó chịu vô cùng…

Hoắc Độ đương nhiên biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng người gây ra vẫn không chịu bỏ cuộc, tiếp tục tiến sát bên cạnh chàng.

Nhớ lại loại xuân dượctối qua và hành vi có vẻ như đang khiêu khích của nàng bây giờ, chút kiên nhẫn còn sót lại trong chàng lập tức bị ngọn lửa trong người thiêu rụi thành tro.

Chàng cười lạnh: Thật sự nghĩ rằng chàng là người quân tử sao?

Hoắc Độ xoay người, nắm lấy bờ vai trái chưa bị thương của Nhạc Chi, định lên tiếng, nhưng lại thấy gương mặt trắng như tuyết gần trong gang tấc đang ửng đỏ, đôi môi hé mở: “Thế này mới đúng chứ. Làm gì có phu thê nào nằm chung giường mà lại đắp hai chăn riêng?”

Bàn tay đặt trên vai nàng khẽ lỏng ra, Nhạc Chi liền nhân cơ hội chui vào lòng chàng, lẩm bẩm: “Lạnh quá…”

Nhìn vết thương ở vai phải của Nhạc Chi, vẫn còn chảy máu. Hoắc Độ xoa xoa thái dương, cuối cùng không tiếp tục nữa, chỉ để nàng nằm gọn trong lòng mình, không ôm cũng không đẩy nàng ra.

Được rồi, lần sau vậy.

Không lâu sau, tiếng thở đều đều phát ra từ giường, cả hai người cùng chìm vào giấc ngủ.

Nhạc Chi vừa mới ngủ mê mệt cả đêm qua nên giờ không cảm thấy buồn ngủ, tỉnh dậy khá nhanh. Nhìn người bên cạnh vẫn còn đang ngủ, mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt chàng.

Nàng cúi đầu suy nghĩ. Thật sự mà nói, kể từ khi gả cho Hoắc Độ, hoàn cảnh của nàng tốt hơn rất nhiều so với những gì nàng đã tưởng tượng…

Vậy thì tiếp theo, nàng cần phải tận dụng vết thương này để đổi lấy một cơ hội gặp tỷ tỷ.

Một lúc sau, Hoắc Độ cũng tỉnh dậy. Nhạc Chi mải suy nghĩ, không nhận ra người bên cạnh đã mở mắt nhìn nàng.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Nhạc Chi giật mình, quay đầu nhìn Hoắc Độ, “Điện hạ tỉnh rồi? Đã ngủ đủ chưa?”

Hoắc Độ lười biếng ừm một tiếng.

“Ta đang nghĩ làm sao để xử lý đám tay chân của Hoắc Hủ trong phủ…”

Đây chính là điều Nhạc Chi lo lắng nhất. Dù giờ đây Ly Diêu đã đứng về phía cô, nhưng Hoắc Hủ không chỉ cử một mình Ly Diêu giám sát nàng. Mọi hành động của nàng bên cạnh Hoắc Độ vẫn đang bị những người khác theo dõi.

“Không cần xử lý.” Hoắc Độ cười nhạt, “Từ hôm nay, Hoắc Hủ chỉ có thể biết được những gì nàng muốn hắn biết.”

Nghe vậy, Nhạc Chi kinh ngạc: Ý chàng là gì?

Hoắc Độ nhướng mày, “Vì những tay chân đó đều là người của ta.”

Nói chính xác hơn, kể từ ngày đầu tiên đá


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.