Sau Khi Giả Ngu Kết Hôn Với Vai Ác Bị Mù

Chương 62



Năm phút sau.

Bùi Ý gõ gõ cửa kính xe, cửa kính hạ xuống, một làn khói từ bên trong bay ra.

Xuyên qua làn sương mù mỏng manh, Bùi Ý có thể thấy rõ ảm đạm trong mắt Lê Vu An: “Cậu ổn không?”

“Vẫn ổn.”

Lê Vu An ngồi ở ghế lái sợ bạn mình không quen với mùi thuốc lá nên dập tắt điếu thuốc đang hút, hạ cửa sổ và cửa sổ trời xuống, bật hết cỡ hệ thống thông gió: “Muốn vào bây giờ không? Có lẽ vẫn còn hơi có mùi.”

Bùi Ý không quan tâm đ ến khói thuốc, mở cửa xe ngồi vào: “Xin lỗi, vừa rồi tôi không nên xen vào.”

Lê Vu An tự thở dài một tiếng: “Không đâu, nếu không có cậu, chắc cả đời này có lẽ tôi sẽ không bao giờ có thể đặt câu hỏi hay đưa ra quyết định mất.”

Bùi Ý hiểu được nỗi đau chưa nguôi ngoai trong lòng bạn tốt nên chỉ đơn giản giải thích tình huống: “Tôi ngồi xe cậu tới nhà chị Ương, tôi có nhờ lão Phó bí mật đi theo cô An đảm bảo bà ấy về nhà an toàn.”

Suy cho cùng, tình trạng của An Dương vẫn chưa được chữa khỏi hoàn toàn.

Nếu bà nhất thời luẩn quẩn trong lòng, bị những lời nói đó k1ch thích mà làm ra việc ngu ngốc, hoặc trên đường về nhà gặp chuyện gì ngoài ý muốn, e rằng Lê Vu An sẽ càng đau khổ hơn.

Lê Vu An hiểu được lòng tốt của bạn mình: “Cảm ơn.”

“Tôi đã nói rồi, giữa bạn bè không cần phải khách sáo như vậy.”

Bùi Ý từ trong túi áo khoác lấy ra hai túi bánh Tuyết Mị Nương mini, đưa qua: “Muốn không? Cái này mùi vị khá ngon.”

Lê Vu An chậm nửa nhịp cầm lấy: “Sao cậu còn mang theo thứ này?”

Bùi Ý buột miệng nói: “Nhị ca nhờ người mua cho tôi.”

Sau khi nhận ra mình đắc ý không thể hiểu được, cậu nhanh chóng thay đổi lời nói: “Bình thường tôi vắt não ra để thiết kế trò chơi, thế nên tôi thích ăn đồ ngọt luôn.”

“Mặc dù có vẻ hơi trẻ con nhưng đồ ngọt thực sự có thể khiến con người cảm thấy dễ chịu hơn, không phải sao?”

“Ừm.”

Lê Vu An lần này lại không phủ nhận.

Y mở túi nhựa, nhét Tuyết Mị Nương mini vào miệng, mặc không lên tiếng mà cúi đầu chơi đùa với mép túi nhựa.

“…”

Bùi Ý cảm giác sự im lặng này có hơi khó chịu, than nhẹ một tiếng: “Lê Viên, cảm thấy không thoải mái thì đừng nhịn.”

Từ đầu đến giờ, Lê Vu An không phải là người có lỗi trong chuyện này, ngược lại y mới là người bị hại lớn nhất.

Dù sao y cũng là người bị ôm nhầm, mấy năm nay cảnh ngộ của Bùi Hoán tốt hơn Lê Vu An rất nhiều.

Lê Vu An ăn mà không biết mùi vị gì, nhợt nhạt mà nghẹn ngào một tiếng: “Bùi Ý, cậu nói tất cả chuyện này đều là thật sao? Chẳng lẽ tôi lại nhìn lầm rồi?”

Suy cho cùng, việc “xác định sự thật” hiện tại chỉ là lời nói một bên của An Dương.

Bùi Ý biết kết quả trong nguyên tác, hỏi lại: “Cậu nghĩ sao? Xét nghiệm ADN, cậu muốn làm hả?”

Lê Vu An lắc đầu: “Tôi không biết.”

Lê Khiếu và An Dương chỉ có một đứa con duy nhất, tên Lê Vu An theo họ của ba, thêm tên đuôi của mẹ đó là tình yêu giữa hai vợ chồng bọn họ, y đã sống với thân phận này suốt 25 năm.

Từ nhỏ đến lớn, Lê Vu An cảm thấy mình chưa bao giờ thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần, y biết ơn công lao nuôi dưỡng và yêu thương của ba mẹ, trước khi trong nhà xảy ra chuyện, y vẫn luôn sống rất kiêu ngạo, rất tự tin.

“Sau này, tình hình kinh doanh của công ty càng ngày sa sút, ba tôi vì không muốn làm tôi lo lắng, chưa bao giờ nói cho tôi biết tình huống kinh tế, thậm chí còn muốn nỗ lực duy trì tất cả mọi thứ.”

Lê Khiếu trong nguyên tác không được miêu tả nhiều lắm, nhưng Bùi Ý từ miêu tả của Lê Vu An có thể biết rằng ông ấy là một người cha tốt có trách nhiệm và quan tâm đ ến gia đình.

“Bệnh của ba tôi chỉ kéo dài khoảng hai tháng, thời gian quá ngắn nên càng khó chấp nhận, sau khi thấy mẹ đau khổ, lúc đó tôi nhận ra mình nên đứng lên chống đỡ công ty và cái gia đình này.”

Mà Lê Vu An cũng làm như vậy ——

Y từ bỏ chuyên ngành yêu thích của mình, gánh vác việc học, sự nghiệp và gia đình nhỏ chỉ còn lại mình và An Dương.

Lê Vu An học xã giao, học uống rượu và học cách giả vờ khôn khéo trong làn khói lượn lờ, y buông xuống lòng tự trọng và kiêu ngạo của mình, chịu đựng sự khinh thường và chế giễu, nỗ lực làm việc chăm chỉ để chống đỡ trò chơi Lê Minh.

Sở dĩ Lê Vu An cam tâm tình nguyện chịu đựng tất cả những điều này là vì tình yêu của ba mẹ dành cho mình, nhưng chuyện xảy ra bây giờ đã phá vỡ sự hiểu biết của y——

Với tư cách là “mẹ”, An Dương đã sớm biết chuyện từ lâu nhưng lại giấu kín không nói, cùng với tình thương mà y luôn lấy làm tự hào, lấy làm chống đỡ, cũng đã âm thầm chuyển cho người khác.

“Xét nghiệm ADN có thể có kết quả, nhưng không thể mang lại yêu thương chân thật.” Lê Vu An nhìn Bùi Ý, như đang tìm kiếm câu trả lời nào đó: “Chắc hắn bọn họ rất yêu thương Bùi Hoán?”

“…”

Bùi Ý hiểu ý bạn tốt.

Hơn hai mươi năm làm bạn và yêu thương nói bỏ là bỏ?

Nếu không phải An Dương bị tin tức chồng qua đời, con trai ôm sai k1ch thích đến mức đổ bệnh, thì không biết trên thế giới này có bao nhiêu bậc ba mẹ thực sự tàn nhẫn như vậy?

Giờ đây An Dương có thể từ bỏ tình cảm nuôi dưỡng Lê Vu An vì con trai ruột của mình, nhưng vợ chồng Bùi thị thì chưa chắc có thể chấp nhận được sự thật này.

Bùi Ý vẫn còn nhớ rõ trong phần miêu tả cốt truyện trong nguyên tác——

Mặc dù hai người đã trở về với thân phận của mình, nhưng Bùi Như Chương và Đặng Tú Á vẫn không bỏ ” Bùi Hoán” nhắm mắt làm ngơ, ở một mức độ nào đó bọn họ thậm chí còn khiến ” Lê Vu An” bất mãn.

Lê Vu An nguyện ý thành thật với bạn tốt về ý nghĩ của mình: “Tôi muốn biết kết quả chính xác, nhưng tôi không muốn có bất kỳ tương tác nào với bọn họ.”

Y muốn yên tâm, nhưng lại không muốn dính líu đến nhà họ Bùi một cách không cần thiết.

Bùi Ý do dự hai giây, đưa ra đề nghị: “Nếu cậu thật sự muốn biết, tôi có thể tìm anh tôi và cậu làm giám định quan hệ họ hàng được không?”

Lê Vu An nhất thời không có phản ứng: “Anh?”

Bùi Ý chỉ: “Cháu trai của Bùi lão gia tử, anh họ tôi, Tần Dĩ Thuấn.”

Nếu cậu nhớ không lầm thì họ hàng có thể làm kiểm tra quan hệ huyết thống? Chỉ là độ chính xác không cao bằng xét nghiệm ADN.

“…”

Lê Vu An sửng sốt, bất giác mỉm cười.

Nhiều chuyện xảy ra liên tiếp khiến y gần như quên mất rằng Bùi Ý cũng là một phần của nhà họ Bùi!

Bùi Ý bất đắc dĩ: “Cậu cười cái gì? Tôi đang nghĩ cách cho cậu đấy.”

Lê Vu An nhận ra: “Nếu tôi và Bùi Hoán thực sự ôm sai, liệu tôi có trở thành anh họ* cậu không?”

Mẫu thuẫn ghê ấy, mấy chương trước tác giả ghi ba Bùi Ý là anh Bùi Như chương, tui cũng không biết giải thích thế nào nx(-“ω”-)

Bùi Ý ho khan: “Trên danh nghĩa là như vậy, nếu cần thì có thể nói với tôi bất cứ lúc nào.”

Lê Vu An nhướng mày, đột nhiên cảm thấy cũng không tệ lắm: “Đột nhiên có một đứa em trai cũng khá tốt.”

“…”

Bùi Ý ném Tuyết Mị Nương chưa mở  vào tay y nói: “Thay cậu nhọc lòng cũng vô ích, không có việc gì thì mau lái xe, đừng để chị Ương và Hướng tổng chờ lâu.”

Lê Vu An cuối cùng cũng lộ ra một ý cười chân thành: “Bùi Ý, cảm ơn.”

Nếu Bùi Ý không kiên định lựa chọn hợp tác với y, có lẽ trò chơi Lê Minh hiện tại đã không còn tồn tại chứ đừng nói đến YWY Studio mới.

Nếu không có sự nghiệp chống đỡ, nếu không có Bùi Ý làm bạn động viên, cuộc sống hiện tại của y có lẽ còn thảm hại hơn nữa ấy?

“Không có gì.”

Sườn môi Bùi Ý khẽ nhếch, giật lại Tuyết Mị Nương từ trong tay y: “Tôi sắp chết đói rồi, muốn ăn lót bụng.”

Tinh thần Lê Vu An tăng lên, khởi động xe: “Thắt dây an toàn, đến nhà chị Ương cọ cơm.”

Lâu Ương không sống cùng ba mẹ mà thuê một căn phòng được trang trí đẹp mắt sống một mình, chỉ cuối tuần mới về nhà ba mẹ.

Khi Bùi Ý và Lê Vu An đến nơi, Lâu Ương đang bận rộn trong bếp.

Hướng Nam Sinh đang giúp dỡ đồ chuyển phát nhanh, nhìn thấy hai người liền chủ động nói: “Tới đúng lúc ghê, đến giúp tôi một chút.”

Tuổi của Hướng Nam Sinh lớn hơn bọn họ nhiều chút, cũng không khách sáo xưng hô như lúc đi làm.

Bùi Ý tò mò: “Cái gì?”

Lâu Ương từ trong bếp đi ra, giải thích: “Đèn chính trong phòng khách và phòng thay đồ bị hỏng, chị mua đèn mới trên mạng. Vốn định cuối tuần sẽ tự thay, nhưng bây giờ——”

Đôi mắt cô đảo quanh ba người họ, nói một cách yên tâm thoái mái: “Bây giờ giao việc đó cho các cậu.”

Hướng Nam Sinh l�


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.