Sau Khi Giả Ngu Kết Hôn Với Vai Ác Bị Mù

Chương 64



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bùi Ý vừa đến hầm bãi đỗ xe đã nhìn thấy biển số xe quen thuộc, cậu nhìn xung quanh để chắc chắn không có người ngoài phát hiện, sau đó nhanh chóng ngồi vào ghế sau xe.

“Nhị ca!”

Bùi Ý tháo mũ và khẩu trang xuống, mỉm cười vui vẻ.

Bạc Việt Minh nhìn ra cậu hưng phấn, nhịn không được nhướng mày liếc nhìn đồng hồ: “Vừa mới qua sáu giờ một phút, sao lại tới nhanh như vậy?”

“…”

Bùi Ý mắc kẹt, ánh mắt có điểm né tránh.

Với tư cách là tổng giám đốc tập đoàn Bạc Thị, thời gian đi lại của Bạc Việt Minh không bị giới hạn.

Chiều nay 5h30, hắn rời công ty, đến dưới tầng YWY studio, gửi tin nhắn cho Bùi Ý.

Kể từ giây phút đó, Bùi Ý ngồi trong phòng làm việc, trong lòng không làm việc mà hướng ra bên ngoài lơ đãng.

Cậu thừa nhận mình đúng giờ là tan làm hơn nữa là người đầu tiên đi ra khỏi cửa văn phòng trước mặt nhiều nhân viên, không hề có hình tượng một “đối tác trung tâm.”

Bùi Ý âm thầm chột dạ, nhưng lại cậy mạnh: “Anh được phép về sớm, tôi cũng không được phép hoàn thành công việc đúng giờ? Hơn nữa, hôm nay công việc đã hoàn thành xong rồi.”

Bạc Việt Minh chỗ nào dám nói cậu không phải? Thấy tâm trạng nhóc mèo con đã khá hơn, toàn thân không còn suy sụp như hôm qua nữa, trong lòng cũng yên tâm hơn phần nào.

Hắn vẫn đang suy nghĩ về tình trạng ngón tay của Bùi Ý: “Còn đau không?”

“Chỉ đau một chút thôi, nhưng hoàn toàn có thể chịu được.” Bùi Ý lúc này học được cách thành thật, không quên nhắc nhở Bạc Việt Minh: “Tối nay anh đổi thuốc cho tôi được không? Tôi một mình không làm được.”

Bạc Việt Minh bật cười: ” Được.”

Bùi Ý thấy khóe miệng của hắn nhếch lên, cảm thấy ” công lược” mà mình đã nghiên cứu hơn nửa giờ có vẻ rất đáng tin cậy——

Học được cách thẳng thắn, học được cách thể hiện điểm yếu và học được cách tạo cơ hội ở chung.

“Nhị thiếu gia, tiểu tiên sinh, bây giờ trực tiếp về nhà sao?”

Lão Phó ngồi ở hàng ghế trước vẫn lén nhìn vào gương chiếu hậu cuối cùng cũng tìm được chỗ thích hợp để lên tiếng, để sự tồn tại của ông không giống như một bóng đèn.

“Ừm.”

Bạc Việt Minh vừa đồng ý thì nghe thấy Bùi Ý ở bên cạnh phủ nhận——

“Lão Phó, không quay về, hôm nay chúng ta đi ra ngoài ăn.”

Nói xong, cậu gửi địa chỉ của một nhà hàng tới số WeChat của Lão Phó: “Lái xe đi.”

Bạc Việt Minh có chút kinh ngạc trước quyết định của Bùi Ý: “Ra ngoài ăn à?”

” Ừm, tôi đã bảo chú Khải trước rồi.” Bùi Ý đương nhiên mà gật đầu.

Cả ngày ở trong nhà ăn cơm không thú vị xíu nào? Chẳng phải đi hẹn hò ăn cơm là cách thông thường nhất để theo đuổi sao?

Bùi Ý ngượng ngùng nói, cậu đã đặt trước một bó hoa hồng, nhưng để không tỏ ra mình cố tình đặt, cậu lặng lẽ dặn đầu bếp riêng tìm một cái bình để cắm hoa, giả vờ như đã nhà hàng đã chuẩn bị sẵn.

Bùi Ý giấu đi tâm tư nho nhỏ của mình, giả vờ bình tĩnh: “Tôi tìm được một nhà hàng nhỏ ở ngoại ô cũng không tệ lắm, đã đặt trước phòng riêng, hẳn là sẽ không gặp người quen, anh có muốn đi không?”

“Đương nhiên.”

Bạc Việt Minh cầu mà không được, nhìn Bùi Ý với ánh mắt sâu hơn——

Không biết có phải ảo giác không?

Hắn cảm thấy thái độ của nhóc mèo con chủ động hơn rất nhiều, loại “chủ động” này là sự gần gũi về mặt tình cảm khiến hắn rất ngạc nhiên lại vui sướng.

Bùi Ý tránh ánh mắt Bạc Việt Minh, nhiệt tình hỏi: “Anh nghĩ tôi đang làm gì?”

Bạc Việt Minh cười trêu chọc: “Không ngờ có ngày tiểu tiên sinh nhà chúng ta mời tôi đi ăn cơm? Kiếm được rất nhiều tiền sao?”

Bùi Ý hừ hừ: “Miễn cưỡng đi, dù sao mời ăn cơm là không thành vấn đề.”

Cận đã liên tục hoàn thành bản thiết kế và giao dịch của năm trò chơi, nhà họ Bạc về cơ bản giúp đỡ cậu chi tiêu hàng ngày, tiểu kim khố của cậu còn tính là khá đầy đủ.

Bạc Việt Minh sẽ không hỏi về số dư tài khoản của Bùi Ý mà dặn dò với lão Phó lái xe: “Lão Phó, lái xe nhanh hơn một chút, tôi đói.”

Hai chữ cuối cùng cất giấu tràn đầy mong đợi.

“Được, nhị thiếu gia!”

Lão phó đã cài đặt bản đồ, vừa lái xe ra khỏi hầm bãi đỗ xe thì hàng ghế sau vang lên tiếng điện thoại.

Bạc Việt Minh nhìn thấy số người gọi, nụ cười trên khuôn mặt hắn dịu lại——

Là cuộc gọi của Dì Tống, người vẫn luôn ở bên Bạc lão phu nhân chăm sóc.

Bạc Việt Minh nhanh chóng bắt máy, trong giọng nói có chút lo lắng và nghiêm túc: “Alo, dì Tống, bà nội xảy ra chuyện gì sao?”

Bùi Ý im lặng nhìn chằm chằm vào sườn mặt Bạc Việt Minh.

Giây tiếp theo, cậu nhìn thấy sắc mặt đối phương đột nhiên thay đổi, đầu ngón tay cầm điện thoại siết chặt.

“Được, đã biết.”

Bạc Việt Minh đơn giản trả lời vài câu, rồi kết thúc cuộc điện thoại kéo dài không quá ba mươi giây.

Bùi Ý lập tức hỏi: “Lão phu nhân, bà ấy sao vậy?”

Bàn tay cầm điện thoại của Bạc Việt Minh hơi run lên, giọng điệu hiếm khi lộ ra kích động: “Dì Tống nói bà nội đã tỉnh lại, muốn tôi đến tìm bà.”

Bùi Ý hỏi: “Bây giờ?”

Bạc Việt Minh nghĩ tới bữa tối mà Bùi Ý đã đặt trước, giữa mày hiện lên một tia do dự, chưa kịp nói gì thì đối phương đã trực tiếp nói: “Lão Phó, thay đổi tuyến đường đi Minh Khê Công Quán.”

Trong lòng Bạc Việt Minh hơi thả lỏng: “Bùi Ý xin lỗi.”

“Anh nói xin lỗi cái gì? Lão phu nhân đương nhiên quan trọng hơn.”

Bùi Ý biết Bạc lão phu nhân luôn là vướng bận trong lòng Bạc Việt Minh, nói thẳng: “Tôi cùng anh đến gặp bà nội, nếu có thời gian chúng ta sẽ đến nhà hàng sau.”

Trong nguyên tác, Bạc lão phu nhân rất ít khi được miêu tả qua.

Bùi Ý luôn lo lắng đối phương sẽ không thể vượt qua nổi, bây giờ có thể nhận được tin tốt như vậy, cậu cũng an tâm thay cho Bạc Việt Minh.

Hai mắt đối nhau.

Những cảm xúc không nói thành lời đang lặng lẽ lưu chuyển, khoé môi của Bạc Việt Minh một lần nữa cong lên: “Được.”

Chứ đến 7 giờ.

Bạc Việt Minh mang theo Bùi Ý chạy đến Minh Khê Công Quán, vừa bước vào cánh cửa, hai người đã nhìn thấy rõ tình huống bên trong——

Bạc lão phu nhân suốt ngày hôn mê đã tỉnh dậy, giờ phút này đã ngồi vững vàng trên chiếc giường êm ái.

Sáu tháng liên tục bị bệnh khiến bà gầy đi rất nhiều, hai bên má hóp vào, nhưng đôi mắt nhìn về phía bọn họ lại rất sáng.

Không có sự ảm đạm do bệnh tật quấn thân, không có mê mang vì thoát ly xã hội, mà có sự kiên định và thản nhiên sau khi trải qua nhiều mưa gió.

Bạc lão phu nhân thấy rõ người tới, hơi hé mở miệng, mơ hồ gọi: “Việt Minh.”

Bà đã lâu không nói chuyện, bây giờ nói chuyện đã là cố hết sức.

Bạc Việt Minh nghe được một tiếng xưng hô đã lâu không nghe này, nhanh chóng đi tới mép giường nói: “Bà nội, cháu tới rồi.”

Ngắn ngủn năm chữ, hốc mắt tràn ngập ẩm ướt.

Bùi Ý im lặng đứng ở cửa quan sát, không chọn cách đi vào, cậu đem không gian để lại cho Bạc Việt Minh, để đối phương ở trước mặt người thân có thể thả lỏng.

Bạc lão phu nhân cố gắng nâng bàn tay khô gầy có mũi tiêm lên, vỗ nhẹ vào khóe mắt hắn, vừa trấn an cũng vừa quan tâm: “Được rồi, cháu có sao không?”

Câu đầu tiên là gọi tên hắn, câu thứ hai là quan tâm đôi mắt.

“…”

Bạc Việt Minh kìm nén cảm xúc


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.