Văn Khê ôm con trai ngồi trong phòng khám ngây người hết nửa tiếng đồng hồ, cậu nhìn miệng vết thương đã được rửa sạch sẽ rồi được tiêm thuốc tê may ba mũi.
“Nhìn xem ai khóc nhè đây nè, có phải là đàn ông con trai không?”
Tâm trạng Văn Khê khá ổn, con nít làm gì không bị đụng này đụng nọ chứ, miễn không tổn thương đến đôi mắt thì đã may mắn lắm rồi.
“Không, không phải con.”
“Ồ, không phải Thủy Thủy khóc à? Đâu để ba ba nhìn xem nào.”
Văn Khê lau khô nước mắt của bé con rồi nhìn trái nhìn phải, gật gật đầu: “Ừm, thật sự không phải! Thủy Thủy giỏi quá.”
Thủy Thủy còn đang hít hít mũi trong lồng ngực cậu, bé con nghe thế thì cố gắng nở nụ cười.
“Không sao rồi.” Văn Khê hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ của bé con: “Ba ba hôn hôn sẽ không đau nữa.”
“Dạ!” Thủy Thủy giơ tay muốn sờ sờ trán mình, bé nhịn không được lại rơi xuống một giọt nước mắt.
Văn Khê đè lại tay bé không cho bé con sờ loạn: “Con nhớ lại chị Phong Phong xem, lúc đó đầu gối của chị ấy bị vết thương lớn như này nè mà còn vỗ ngực nói không đau và cũng không khóc luôn, đúng không?”
Thủy Thủy nghe ba ba nhắc nhở thì nhớ lại, sau đó bé con ngượng nghịu bắt đầu xoắn ngón tay.
“Bạn nhỏ thật là dũng cảm nha!” Bên kia, bác sĩ đã dọn dẹp xong dụng cụ cũng lại đây đáp lời: “Xem kìa, lúc này không khóc nữa rồi, giỏi lắm!”
Thủy Thủy mở to hai mắt nhìn bác sĩ.
Bác sĩ bị nhìn mà lòng mềm nhũn, nhịn không được dỗ dành: “Không sao rồi nha, đi về ngủ một giấc xong thì đau đau bay bay hết nè.”
Thủy Thủy gật gật đầu nhỏ, bây giờ bé con thật sự không khóc nữa.
“Về nhà đừng cho đụng vào nước, chỉ may là chỉ tự tiêu, đừng ăn thức ăn có chất k*ch th*ch, không được ăn đồ cay, uống hai ngày thuốc hạ sốt là được.” Bác sĩ dặn dò.
“Vâng, cám ơn bác sĩ.”
Văn Khê ôm con trai mình lên rồi đẩy cửa phòng khám đi ra ngoài, hành lang thật dài bên ngoài cửa có bốn người ăn mặc sang trọng khiến cho mọi người chú ý đồng loạt đứng lên.
Văn Khê ấn đầu con trai trên vai mình, cậu chớp chớp mắt.
Giây tiếp theo, cậu xoay người một cái, bỏ chạy!
“Khoan đã!”
“Ây dô đừng chạy mà.”
Nơi này là bệnh viện nên rất đông người, làm sao cậu có thể chạy trốn được, chỉ chốc lát sau đã bị vây lại.
Tưởng Trạm Bạch cao lớn đứng ở nơi này đúng là “ngạo thị quần hùng”, cực kỳ gây chú ý, trong tay anh đang cầm tờ kết quả xét nghiệm DNA, bốn mắt nhìn nhau với Văn Khê.
Văn Khê đã từng vô số lần tưởng tượng ra cảnh hai người gặp lại nhau lần nữa, cậu cũng đã từng lật đi lật lại xem ảnh chụp của Tưởng Trạm Bạch vài lần, nhưng tưởng tượng thì chỉ là tượng tượng, ảnh chụp cũng chỉ là ảnh chụp.
Không nhìn thấy người thật bằng xương bằng thịt thì vĩnh viễn Văn Khê cũng không biết, hóa ra lâu rồi không thấy thì áp lực tình cảm sẽ toàn bộ bị trào ra ngoài, trái tim cậu hung hăng nhảy nhót vài cái, nhưng cũng chỉ vài cái mà thôi.
l**m cẩu l**m đến nhập diễn quá sâu, cậu nghĩ nếu muốn thoát khỏi thì sẽ không dễ dàng chút nào.
Tưởng Trạm Bạch cũng vô số lần tưởng tượng đến cảnh tượng gặp lại Văn Khê lần nữa.
Văn Khê thích anh, anh biết. Văn Khê giống như cây nấm trong góc tối âm u ẩm ướt không nơi nào không điên cuồng theo đuổi anh, anh biết. Văn Khê bỏ thuốc anh, ép anh phải lên giường với cậu, chuyện này cho đến bây giờ chỉ có một mình anh biết, anh không hề nói với người trong nhà.
l**m cẩu nhập diễn sâu như thế, bị l**m như thế nào sẽ thờ ơ?
Cho dù là cây nấm, thì đó cũng là cây nấm vừa đáng yêu vừa ăn ngon.
Nhưng Tưởng Trạm Bạch là một người có mục tiêu rõ ràng, khi đó đầu óc anh chỉ muốn đắm chìm trong việc học, căn bản không có thời gian suy nghĩ đến những chuyện khác.
Nên anh đã định không muốn tiếp thu Văn Khê.
Thẳng đến đêm hôm đó.
Nhiệt tình tích cóp hơn hai mươi năm như núi lửa bạo phát, anh bị thân thể đó, mùi thơm đó bắt lấy không thể thoát ra, làm ra rất nhiều rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng được.
Ăn ngon nhớ lâu, cũng chỉ là như thế.
Lúc ấy Tưởng Trạm Bạch nghĩ, nếu cậu ngoan ngoãn nghe lời thì có thể làm bạn giường bên cạnh anh cũng không phải là không thể.
Nhưng sau một đêm đó, Văn Khê hoàn toàn biến mất.
Tất cả cách liên hệ đều mất đi hiệu lực, lòng tràn đầy chờ mong của Tưởng Trạm Bạch hóa thành tro bụi, anh nhịn không được nghĩ: Người này thật sự thích anh sao, cậu ta sẽ không phải vì lừa một đêm tình đó chứ?
Đặc biệt là sau đó, anh phát hiện ra anh đã nghiện mùi thơm trên thân thể của Văn Khê, đến lúc gần như không thể tiếp nhận người thứ hai thì càng thêm phẫn nộ rồi. Anh thấy mình như rơi vào một cái bẫy, một cái bẫy rập muốn hủy diệt cảm xúc ý chí của anh.
Ngài Tưởng trẻ tuổi luôn có vài ngày cảm xúc táo bạo vào mỗi tháng, cảm thấy không thoải mái, tựa như thú dữ đang trong kỳ đ*ng d*c không chiếm được sự vỗ về trong thế giới động vật, mà mấy ngày nay vừa đúng lúc vào những ngày ngài Tưởng ngủ Văn Khê trước đây.
Anh mất hơn bốn năm để thích ứng và tập làm quen với chuyện này, anh cũng tin tưởng anh vẫn sẽ có thể khống chế bản thân mình như cũ, sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì.
Còn Văn Khê, nếu cậu ta đã đi rồi, vậy thì đi xa bao nhiêu thì xa bấy nhiêu đi, ngàn lần đừng xuất hiện ở trước mặt anh nữa.
Nếu không thì sau khi gặp lại, anh nhất định sẽ trói người lại, đánh cho một trận.
Nhưng bây giờ khi thật sự gặp được, đánh thì chắc chắn không thể nào xuống tay được rồi.
Con người luôn rụt rè sợ hãi trong ấn tượng của anh, hiện giờ hai mắt sáng ngời, sống lưng thẳng tắp, bộ quần áo ở nhà rộng thùng thình cũng không giấu được dáng người hoàn mỹ của cậu. Cậu giống như đóa nấm tú cầu mê người, trắng nõn mơn mởn, tràn đầy mật ngọt.
Cậu đã khác biệt vô cùng lớn.
Tâm tình này của Tưởng Trạm Bạch, không ai có thể hình dung được. Anh còn cầm kết quả xét nghiệm DNA, vậy nghĩa là trong khoảng thời gian Văn Khê biến mất, cậu không chỉ sinh cho anh một đứa con mà đứa con cũng đã lớn chừng này?
Cho nên không chỉ là lừa một đêm tình, mà còn là mượn giống?
Vậy bây giờ là gì nữa? Muốn phụ bằng tử quý, nghênh ngang vào nhà, gả vào nhà họ Tưởng sao?
Tưởng Trạm Bạch có rất nhiều vấn đề muốn hỏi.
Nhưng bệnh viện không phải là nơi thích hợp để nói chuyện.
“Văn Khê, chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống nói chuyện nhé?” Lâm Lan Chỉ là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
Văn Khê theo ánh mắt nhìn người phía sau đang nói với cậu, cậu nhịn không được nhắm mắt lại, trên mặt hiện ra vẻ xấu hổ.
“Sao thế này?” Tưởng Trạm Bạch nhạy bén cảm nhận được có gì đó sai sai: “Hai người biết nhau à?”
“Khụ, tìm một chỗ ngồi xuống rồi nói.”
“Đi đến chỗ của chị đi.” Tưởng Nguyệt Tiêu thở dài.
Vì thế đoàn người chuyển dời đến căn nhà gần đó của Tưởng Nguyệt Tiêu.
“Cô đi ép nước trái cây đây.” Tưởng Nguyệt Tiêu đi vào nhà bếp.
“Thủy Thủy mệt mỏi rồi, em bế Thủy Thủy đi vào phòng ngủ một lát đây.” Tưởng Duyệt Y nhẹ giọng nói.
Văn Khê đưa bé con nặng trĩu qua cho cô, vẻ mặt đó như vạn lần không muốn, suýt chút nữa làm cho Tưởng Duyệt Y không thể kiềm